Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014

Tâm sự buồn về tình yêu của những chàng trai không may mắn

Tôi vẫn nghe người ta bảo nhau rằng: “Cuộc sống thật công bằng, lấy đi cái này sẽ trả lại cho mình cái khác” 25 tuổi và đã đi một phần ba quãng đường đời, tôi cảm thấy bất lực và đau khổ vô cùng.

Chàng trai không may mắn với những tâm sự buồn về tình yêu

Sinh ra vốn bình thường như biết bao người khác. Là một thằng con trai tôi cũng có tuổi thơ và những đầy những kỷ niệm. Nhưng những kỷ niệm đó trong tôi chỉ gói gọn trong vài năm đầu đời, chập chững biết đi. Và sau đó, một tai nạn không ngờ đã cướp đi của tôi đôi chân… Cuộc đời tôi bắt đầu với chiếc xe lăn từ thủa nhỏ, khi mà tôi chưa kịp được cắp sách đến trường.
...
Năm ấy tôi tròn 24 tuổi tôi quen em trên mạng, em tên là Thu. Lúc đầu mới quen nhau em còn chưa biết nhiều về tôi và gia đình của tôi. Tôi quê Hà Nam còn em quê Phú Thọ, em là sinh viên năm 2 của trường cao đẳng Y Phú Thọ. Có lẽ cuộc sống của em đầy tương lai và hy vọng nếu như em không gặp tôi.

Sau nửa năm quen nhau, và em cũng biết rõ hơn về tối, nhưng em vẫn nhận lời yêu và đến với tôi.

Nói ra những dòng tâm sự buồn này, tôi cảm thấy mình thật độc ác và không xứng đáng với tình yêu của em. Thời gian quen nhau 1 năm nhưng vì hoàn cảnh ở xa, em thì đi học, đi lại với tôi gặp nhiều khó khăn nên việc liên lạc và tìm hiểu của chúng tôi chủ yếu qua điện thoại.
....
Một thời gian sau em báo tin cho tôi là em đã có bầu với tôi. Không ít mọi người đọc đến đây lại tặc lưỡi, một người như tôi ư? Còn với tôi lúc đó là niềm vui khôn kể siết. Cái bụng của Thu ngày một to lên. Tôi cũng nhanh chóng báo tin cho gia đình mình để xin phép được cưới Thu về làm vợ, và em cũng đồng ý như vậy.

những tâm sự buồn về tình yêu phần 1

Thật đau khổ và tội lỗi khi gia đình em không chấp nhận một người như tôi, bắt em phá bỏ đi cái thai của mình. Em không đồng ý, những ngày em đến lớp thưa dần, em vẫn thường ghé qua nhà tôi….
Một tình yêu chênh vênh, tôi yêu Thu, và trong em giờ đã mang hình hài của tôi, mà tôi không thể cưới em về. Em bất chấp dị nghị và kiên quyết giữ đứa con thân yêu của mình. Bụng bầu đến gần những tháng thứ 6 tôi vẫn đang chìm trong bất lực, em ở nhà và đến lớp ít hơn, chỉ đến những ngày thi. Bố mẹ em nói rằng: Nếu em lấy tôi thì không có bố mẹ, gia đình gì bên đó cả, khổ là phải chịu.

những tâm sự buồn về tình yêu phần 1
Những dằng co trong tôi ngày một lớn lên. Rồi em sẽ ra sao, tôi thật tồi tệ. Tôi biết phải làm sao đây?
 tag

(Nguồn giaynangchieucao.com/blog)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét